hỗ trợ khách hàng

  • Hỗ trợ khách hàng

Điện thoại: 028-38216009

(08-39206906)

LIÊN KẾT WEBSITE

video clip

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  • Giá: 129,000 VND
    • Tác giả: Đinh Tiến Luyện

      Khổ sách: 14x20

      Số trang: 348

      Năm xuất bản: 2018

      Thể loại: Văn học Việt Nam - Tủ sách Thiên đường không tuổi

      Nhà xuất bản: Văn hóa - Văn nghệ

      Mã sách NXB: 6522018

      ISBN: 978-604-68-5053-3

      THÊM VÀO GIỎ

      VỀ TRANG TRƯỚC

    SẮP PHÁT HÀNH

    Anh Chi yêu dấu

    (In lần thứ 7)

    Tác giả: Đinh Tiến Luyện

    Giới thiệu bộ sách Thiên đường không tuổi gồm: Anh Chi yêu dấu (Đinh Tiến Luyện), Tình yêu có màu gì (Từ Kế Tường), Cạn chén tình (Mường Mán), Ở một nơi ai cũng quen nhau (Hoàng Ngọc Tuấn), Đâu phải cái gì cũng mong manh (Đoàn Thạch Biền), Tuổi ngọc ngày chưa xưa (Nguyễn Thị Minh Ngọc).

    Trước năm 1975 sách báo dành cho lứa tuổi học trò chỉ đếm trên đầu ngón tay. Về báo có: Thiếu nhi, Ngàn thông, Tuổi ngọc. Do nhu cầu của thị trường không chỉ đòi hỏi về báo, nên song song với việc ra báo những người thực hiện tờNgàn thông đã chủ trương mở thêm tủ sách Tuổi hoa gồm ba loại: Hoa xanh, Hoa tím vàHoa đỏ.Những người làm tờ báo Tuổi ngọc chủ trương ra tủ sách Tuổi ngọc. Nhà xuất bản Đời Mới có tủ sách Trăm hoa dành cho lứa tuổi mới lớn, và tủ sách Tay ngà dành cho lứa tuổi thiếu nhi.

    Sách báo dành cho lứa tuổi học trò ngày đó in với số lượng lớn, bán rất chạy tạo thành một dòng văn học riêng, quy tụ rất nhiều nhà văn tham gia viết sách, cộng tác với các tờ báo, và tủ sách dành cho lứa tuổi học trò. Bên cạnh những nhà văn tên tuổi khác, viết không chuyên cho lứa tuổi học trò, lúc đó đã hình thành một số nhà văn trẻ viết chuyên cho lứa tuổi này như: Từ Kế Tường, Mường Mán, Hoàng Ngọc Tuấn, Đinh Tiến Luyện, Đoàn Thạch Biền, Nguyễn Thị Minh Ngọc. Họ là sáu cái tên có mặt thường xuyên trên tờ tuần báo Tuổi ngọc và là tác giả của những đầu sách dành cho lứa tuổi học trò tạo thành hiện tượng của dòng văn học “tươi xanh”, được gọi bằng một cái tên quen thuộc là “Tuổi của những tháng năm đẹp nhất đời người”.

    Sau năm 1975, trừ Đinh Tiến Luyện định cư nước ngoài, Hoàng Ngọc Tuấn mất, còn lại bốn nhà văn: Từ Kế Tường, Mường Mán, Đoàn Thạch Biền, Nguyễn Thị Minh Ngọc đều hoạt động trên lĩnh vực báo chí, xuất bản, phim ảnh, sân khấu... tiếp tục có những tác phẩm dành cho lứa tuổi học trò.

    Tủ sách “Thiên đườngkhông tuổi”do Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh ấn hành đã tạo cơ hội cho các cây bút Tuổi ngọc ngày xưa cùng hội ngộ bên nhau. Tủ sách tập hợp tác phẩm chọn lọc của sáu nhà văn: Anh Chi yêu dấu (Đinh Tiến Luyện), Tình yêu có màu gì (Từ Kế Tường), Cạn chén tình (Mường Mán), Ở một nơi ai cũng quen nhau (Hoàng Ngọc Tuấn), Đâu phải cái gì cũng mong manh (Đoàn Thạch Biền), Tuổi ngọc ngày chưa xưa (Nguyễn Thị Minh Ngọc).

    Vì sao là “Thiên đường không tuổi”? Bởi lẽ đời người chỉ có một, nhưng trải qua nhiều giai đoạn, tuổi nhỏ, mới lớn, trưởng thành, ra đời, trung niên và chạm ngưỡng tuổi già sống với hoài niệm. Ai cũng sẽ có lúc náo nức để trở về với những tháng năm đẹp nhất đời người, đó là vùng trời kỷ niệm, là “Thiên đường không tuổi”.

    Chủ đề tình yêu là chủ đề muôn thuở cho cả đời người, cho nhiều lứa tuổi và nhiều thế hệ, đặc biệt là lứa tuổi mới lớn và đang trưởng thành. Sáu nhà văn chuyên viết cho lứa tuổi vừa tuyệt đẹp, vừa không kém phần rắc rối, phức tạp này với mỗi người mỗi vẻ, mỗi giọng văn riêng đã định hình thương hiệu, sẽ đề cập, giải quyết câu chuyện tình yêu muôn thuở cho nhiều lứa tuổi, nhiều thế hệ từ ngày xưa, vẫn chưa xưa và hôm nay ra sao?

    Bài toán quá khó, lời giải đáp không hề đơn giản. Và chỉ có một cách trả lời: Hãy đọc kỹ sáu tác phẩm của sáu tác giả, đích thực là sáu câu chuyện tình và câu trả lời thường ở trang cuối cùng.

    TỪ KẾ TƯỜNG

    Trích đoạn Anh Chi yêu dấu

    Lúc này đây,  người con gái  “nhỏ  bé như  cái kẹo” mang cái tên chim Anh Chi tôi tặng vẫn  xa vời nửa vòng trái đất.  Đầu tuần thư, cuối tuần thư, đều đặn như cái kim đồng hồ trước cửa tòa nhà Bưu điện thường nhật tôi ngang qua, mãi rồi như tình cờ như hờ hững.

    Hờ hững cả một mùa hè lỡ hẹn. Tôi và em. “Có ai qua sông Thames một  mình vào những sớm  sương mù dày đặc mới hiểu thế nào là tận cùng của nỗi cô đơn”.

    Chẳng bao giờ em giấu được những giọt nước mắt trong các tờ thư. Các phong thư đầy  ắp trong ngăn kéo, còn tôi thì những cuối tuần lang thang, không biết đi đâu rồi cuối cùng cũng vòng qua  con đường nhà em. Ngôi nhà gỗ nâu trên con đường Hồng Thập Tự một thời đã ám ảnh tôi, như nhân vật nào đó trong văn học Nhật Bản, trong cơn mê sảng tôi mơ đốt nó thành tro bụi. (Ngôi  nhà ấy ngày nay sau bao năm rồi vẫn còn nguyên vẹn đấy, màu gỗ nâu xưa, dù đã bạc  màu nhiều nhưng không thay đổi bao nhiêu, nơi thành phố ấy em đã ra đi, giờ chen chúc người ở)".

     ...

    “Mắt  Chi  chớp  liền  liền,  em  có  vẻ  rất  tin  ở  điều  tôi nói.  Chúng  tôi  đứng  với  nhau  ở  cửa.

    –  Bây  giờ  anh  về  nhé  Chi.

    –  Anh  về  ạ.

    Chi  ngó  tôi,  mắt  em  như  đã  vương  vào  một  sợi chỉ  buồn  mỏng  manh  nào.  Những  ngọn  tóc  đang  phủ xuống  vai  em.  Dáng  em  ngoan  như  một  con  bồ  câu trắng  xuống  sân  nhặt  thóc  trong  buổi  sáng. Chi  đi  với  tôi  những  bước  nhỏ  ra  đến  cổng,  gió  đưa chiếc  khăn  len  màu  đỏ  em  quàng  bay  dạt  về  phía  sau.

    –  Tuần  sau  anh  sẽ  tới  thăm  Chi  nữa  nhé.

    –  Rồi  bao  giờ  anh  về?

    –  Chi  nói  về  đâu?

    –  Anh  về  Sài  Gòn.

    –  Còn  lâu  anh  mới  về.  Anh  học  luôn  ở  trên  này mà.

    Chi  chợt  hỏi  tôi,  giọng  lạ:

    –  Rồi  mẹ  có  biết  anh  ở  trên  này  không,  anh  Huy?

    Tôi  bối  rối:

    –  Chắc  mẹ  không  biết  đâu.

    Mẹ  Chi  đã  dựng  ở  giữa  tôi  và  Anh  Chi  một  bức tường,  tôi  nghĩ  thế.  Mẹ  Chi  đã  cố  ý  gửi  Chi  đi  xa  thành phố,  xa  mọi  sự  quen  thuộc  mà  bà  cho  rằng  đó  là  một ám  ảnh  không  tốt.  Thoạt  tiên  tôi  đã  nhận  đó  là  một điều  đúng.  Nhưng  chính  bây  giờ  chân  tôi  đang  lạ  lẫm giẫm  lên  nền  đất  lạ  này  cũng  là  một  điều  đúng  nữa.

    Tôi  nắm  vội  lấy  tay  Anh  Chi  như  một  kẻ  tội  lỗi, run  rẩy:

    –  Lát  nữa  nếu  có  Sơ  nào  hỏi  Chi  cứ  nói  anh  Huy là  anh  ruột  của  Chi  nhé.

    Chi gật đầu. Hơi thở đun đầy một đám khói nặng nề.

    –  Cả  bạn  bè  em  cũng  nhớ  nói  như  vậy  nha.

    –  Vâng.

    –  Dù  là  con  Thảo.

    –  Vâng.

    Tôi  nói  nhanh:

    –  Nhớ  nhé.  Tuần  sau  anh  sẽ  tới  thăm  Chi  và  xin phép  cho  Chi  ra  chơi  với  anh  suốt  ngày  chủ  nhật.

    Buông  tay  Chi  ra,  tôi  nhìn  xung  quanh  xem  có  Sơ nào  chú  ý  đến  chúng  tôi,  nhưng  không.  Chỉ  có  con  bạn của  Chi,  Thảo  vẫn  còn  tha  thẩn  ở  phía  bên  kia  con đường  nhỏ  sát  nhà  nguyện  hình  như  nãy  giờ  không  thôi quan  sát  chúng  tôi”.

    ANH CHI YÊU DẤU
    Được xuất bản theo hợp đồng trao quyền sử dụng tác phẩm giữa tác giả và Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ. Mọi sự sao chép, trích dẫn phải có sự đồng ý của Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ.
    BIỂU GHI BIÊN MỤC TRƯỚC XUẤT BẢN ĐƯỢC THỰC HIỆN BỞI THƯ VIỆN KHTH TP.HCM

    Đinh Tiến Luyện, 1947-Anh Chi yêu dấu / Đinh Tiến Luyện. - T.P. Hồ Chí Minh : Văn hóa - Văn
    nghệ T.P. Hồ Chí Minh, 2018.
    348 tr. ; 20 cm
    1. Tiểu thuyết Việt Nam -- Thế kỷ 20. 2. Văn học Việt Nam -- Thế kỷ 20.
    I. Ts.
    895.922334 -- ddc 23
    Đ584-L98

    sản phẩm cùng loại

    TOP