hỗ trợ khách hàng

  • Hỗ trợ khách hàng

Điện thoại: 028-38216009

(08-39206906)

LIÊN KẾT WEBSITE

video clip

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  • Giá: 79,000 VND
    • Tác giả: Nguyễn Duy Quyền

      Khổ sách: 12x20

      Số trang: 124

      Năm xuất bản: 2018

      Thể loại: Văn học Việt Nam - Tản văn

      Nhà xuất bản: Văn hóa - Văn nghệ

      Mã sách NXB: 792018

      ISBN: 978-604-68-4458-7

      THÊM VÀO GIỎ

      VỀ TRANG TRƯỚC

    Còn quá nhiều thứ để thương

    Nguyễn Duy Quyền

     

    Còn quá nhiều thứ để thương

    Cứ thương đi, đừng tiếc

    Trên đời này, có nhiều thứ để thương là một phúc phần. Nên thương đâu có dễ dàng như ta vẫn tưởng, tại sao lại là thương mà không phải là yêu? Một lẽ dễ hiểu “thương” được dùng để chỉ một loại tình cảm đã hơn mức yêu. Khi yêu người ta có thể thôi không yêu nữa! Còn đã thương có nghĩa là sẽ khó lòng thay đổi, người ta thường nói thương với những người trong gia đình, chứ không ai dùng từ thương cho người dưng khác họ. Thương nhau có nghĩa sẽ còn ở bên nhau cho dù có biến cố gì xảy ra trong cuộc sống. Bởi vậy tôi dùng “thương”, chứ không dùng yêu trong tựa cuốn sách này.

    Khi con người ta thương nhau, đồng nghĩa với những việc làm sai trái, khuất tất cũng sẽ ít dần, còn gì mong đợi hơn khi trên đời này chỉ còn lại những cái đẹp? Thương nhau có nghĩa là sẽ suy nghĩ cho người khác mỗi khi mình muốn làm chuyện gì. Ở ngoài kia có những người đương làm những điều bình thường không ai suy nghĩ, họ quên mất những gì thuộc về nhân quả, vì làm những điều có lợi cho bản thân mà bỏ qua những hậu quả có thể   tạo ra cho người khác. Thường họ cũng quên luôn những lần như vậy họ lại tạo nghiệp cho chính bản thân mình. Mà đã là nghiệp thì đâu có cách gì tiêu tan cho nổi. Chắc chắn sẽ có ngày bị báo ứng.

    Nên tôi cho rằng, ở đời có nhiều thứ để thương là một phúc phần hiếm ai có được, thấy một số phận nào đó đi ngang qua cũng đủ thấy thương, thấy da diết, đừng vội trách hãy tìm hiểu nguyên nhân, bởi tôi vẫn tin bằng chút niềm tin còn sót lại: Con người ai cũng có lương tâm. Làm điều xằng bậy nào có vui vẻ gì? Nếu bạn là người làm chuyện xấu bạn cũng sẽ hiểu, người khác có thể quên, nhưng bạn sẽ nhớ cả phần đời còn lại. Tôi chỉ là một người lao động trong hàng ngàn người lao động đương kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình, nên tôi nghĩ đó cũng là may mắn! Bởi tôi còn đủ niềm tin để thương, để đồng cảm với những điều tưởng chừng đã bị quên lãng. Còn đủ sức viết về những phận người trôi dạt đâu đó giữa đời... Trong xã hội hiện đại, đôi khi người ta cũng ngại phải mất thời gian để thương một ai đó, bởi họ sẽ không tập trung được vô câu chuyện của đời mình. Đồng cảm giúp ai đó thương nhau, tôi tin nếu ta còn nhiều thứ để thương ở đời, thì ta còn sống tốt.

    Còn quá nhiều thứ để thương tập hợp những bài viết về những điều giản đơn quanh cuộc sống, đôi khi chỉ là tiếng rao lọt vô phòng nửa đêm, những giọt nước mắt của một đứa con sống xa nhà đối diện với khó khăn trong cuộc sống, hoặc hai tiếng “mình ơi” hay dội vô phòng của người hàng xóm...

    Những điều nhỏ thôi! Nhưng đã giúp tôi mỉm cười, ờ mình đang sống. Sống chứ không phải tồn tại. Sống ở đời cuối cùng, lúc chết: tiền bạc, của cải cũng có đem theo được đâu? Vừa đủ thôi! Bởi còn nhiều lắm những con người, đáng để ta thương. Cuốn sách như một lời nhắn nhủ: hãy thương đi, bởi cuộc đời đâu cho ta quá dài để nuôi trong lòng nhiều nghi ngờ và hằn học. Thương đúng cách, sẽ là cứu cánh với một người trước khi họ thành người xấu. Tôi luôn tin như vậy. Nên cứ thương đi, đừng tiếc.

    Rồi ta cũng sẽ nhận lại những gì đã cho đi.

    Trích đoạn:

    Bận giữa đời nhau

    “Nếu những lúc trống vắng không tự mình qua được, thì đừng bao giờ nói tiếng yêu ai.

    C ả một ngày dài mệt mỏi. Về tới nhà tắm rửa xong là ịch ra nằm. Bữa nào cũng như xỉu, nằm một hồi mới tỉnh. Cảm giác này quen quen. Lúc nào cũng trong trạng thái thiếu ngủ. Bữa nay tự nhiên làm “dìa” chạy giữa đường đông đúc mà cũng thấy lạc lõng “dị cà”? Chín ngày rồi. Chưa ngày nào được xả hơi chút xíu.

    Những người trẻ ở Sài Gòn lúc nào cũng thèm cơm mẹ nấu, lúc mệt mỏi về tới nhà yên tâm vì còn có gia đình hậu thuẫn. Ai không như mình, nhiều lúc cũng thấy lòng hụt hẫng. Thời mới lớn do thiếu nên kiếm để bù, thành ra tự cho mình cái quyền làm chủ, đó là sai lầm lớn, nên chuyện tình nào cũng dở dở ương ương, chết lúc chưa kịp khai sinh, bởi vậy lang thang than khóc như một oan hồn, bản thân một mình nên chưa lúc nào thấy đủ, quên mất người ta cũng có gia đình, học hành, công việc. Nên nếu những lúc trống vắng không tự mình qua được, thì đừng bao giờ nói tiếng yêu ai. Vì yêu đâu có nghĩa là chiếm hữu toàn thời gian người mình nghĩ mình đương yêu, phải tôn trọng đối phương, tự mình tìm ra hướng giải quyết những cảm xúc cá nhân khi người ta bận. Đặt mình vô tình huống của người ta, thử hành động trong hoàn cảnh của người ta, mới hiểu được thấu đáo.

    Buồn không chết... kệ nó đi. Rồi mai là sẽ hết, đừng giày vò lên mối quan hệ vốn đã nghèo nàn, cái nắm tay cũng trở thành xa xỉ. Nhiêu đó thôi! Sẽ cùng nhau qua được năm tháng. Ai cũng vậy, lúc bận rộn, làm gì còn thời gian để nghĩ về chuyện khác. Nên hãy tự mình ‘giải quyết những rắc rối của chính mình. Bận rộn giữa đời nhau, nhưng ráng giữ lại những gì là tốt đẹp.

    Mục lục:

    1. Lời tựa: Cứ thương đi, đừng tiếc............................5

    2. Bạn trọ cũ....................................................................8

    3. Trước thềm có nắng............................................... 11

    4. Xa xa một mái nhà ................................................ 17

    5. Em không muốn làm con gái............................... 20

    6. Bận giữa đời nhau.................................................. 22

    7. Valentine ................................................................... 24

    8. Đôi tay và những yêu thương dang dở............. 27

    9. Như một thói quen .................................................. 30

    10. Xa rồi ngày cũ........................................................ 34

    11. Giữa phố thênh thang............................................. 36

    12. Tết về đâu bây giờ................................................. 39

    13. Người giàu ................................................................ 42

    14. Chết giấc................................................................... 45

    15. Giáng sinh giữa Sài Gòn ...................................... 47

    16. Gặp lại người xưa................................................... 50

    17. Thương cũng mọc chưn ........................................ 54

    18. Nắng không màu..................................................... 57

    19. Thong dong cuối đường ........................................ 62

    20. Lời câm ..................................................................... 68

    21. Tiền lẻ........................................................................ 72

    22. Radio.......................................................................... 75

    23. Cầu khỉ...................................................................... 78

    24. Xuân về ngang cửa ............................................... 82

    25. Gió qua miền ký ức............................................... 85

    26. Lỗi đâu có tại sầu đâu......................................... 90

    27. Còn quá nhiều thứ để thương.............................. 95

    28. Vị quê.......................................................................100

    29. Chái bếp hiên nhà ................................................103

    30. Người dưng .............................................................107

    31. Mùa Đông................................................................112

    32. Bánh Trung thu của má ......................................118

    BIỂU GHI BIÊN MỤC TRƯỚC XUẤT BẢN ĐƯỢC THỰC HIỆN BỞI THƯ VIỆN KHTH TP.HCM

    Nguyễn Duy Quyền

    Còn quá nhiều thứ để thương : tản văn / Nguyễn Duy Quyền. - T.P. Hồ Chí Minh : Văn hóa - Văn nghệ T.P. Hồ Chí Minh, 2018.

    124 tr. ; 20 cm

    1. Tản văn. 2. Miền Trung Việt Nam -- Đời sống xã hội và tập quán. I. Ts.

    895.92284 -- ddc 23

    N573-Q17

    sản phẩm cùng loại

    TOP