hỗ trợ khách hàng

  • Hỗ trợ khách hàng

Điện thoại: 028-38216009

(08-39206906)

LIÊN KẾT WEBSITE

video clip

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  • Giá: 99,000 VND
    • Tác giả: Đoàn Thạch Biền

      Khổ sách: 11x19

      Số trang: 264

      Năm xuất bản: 2018

      Thể loại: Văn học Việt Nam - Tủ sách Thiên đường không tuổi

      Nhà xuất bản: Văn hóa - Văn nghệ

      Mã sách NXB: 6352018

      ISBN: 978-604-68-5084-7

      THÊM VÀO GIỎ

      VỀ TRANG TRƯỚC

    SẮP PHÁT HÀNH

    Đâu phải cái gì cũng mong manh

    Tác giả: Đoàn Thạch Biền

    Giới thiệu bộ sách Thiên đường không tuổi gồm: Anh Chi yêu dấu (Đinh Tiến Luyện), Tình yêu có màu gì (Từ Kế Tường), Cạn chén tình (Mường Mán), Ở một nơi ai cũng quen nhau (Hoàng Ngọc Tuấn), Đâu phải cái gì cũng mong manh (Đoàn Thạch Biền), Tuổi ngọc ngày chưa xưa (Nguyễn Thị Minh Ngọc).

    Trước năm 1975 sách báo dành cho lứa tuổi học trò chỉ đếm trên đầu ngón tay. Về báo có: Thiếu nhi, Ngàn thông, Tuổi ngọc. Do nhu cầu của thị trường không chỉ đòi hỏi về báo, nên song song với việc ra báo những người thực hiện tờNgàn thông đã chủ trương mở thêm tủ sách Tuổi hoa gồm ba loại: Hoa xanh, Hoa tím vàHoa đỏ.Những người làm tờ báo Tuổi ngọc chủ trương ra tủ sách Tuổi ngọc. Nhà xuất bản Đời Mới có tủ sách Trăm hoa dành cho lứa tuổi mới lớn, và tủ sách Tay ngà dành cho lứa tuổi thiếu nhi.

    Sách báo dành cho lứa tuổi học trò ngày đó in với số lượng lớn, bán rất chạy tạo thành một dòng văn học riêng, quy tụ rất nhiều nhà văn tham gia viết sách, cộng tác với các tờ báo, và tủ sách dành cho lứa tuổi học trò. Bên cạnh những nhà văn tên tuổi khác, viết không chuyên cho lứa tuổi học trò, lúc đó đã hình thành một số nhà văn trẻ viết chuyên cho lứa tuổi này như: Từ Kế Tường, Mường Mán, Hoàng Ngọc Tuấn, Đinh Tiến Luyện, Đoàn Thạch Biền, Nguyễn Thị Minh Ngọc. Họ là sáu cái tên có mặt thường xuyên trên tờ tuần báo Tuổi ngọc và là tác giả của những đầu sách dành cho lứa tuổi học trò tạo thành hiện tượng của dòng văn học “tươi xanh”, được gọi bằng một cái tên quen thuộc là “Tuổi của những tháng năm đẹp nhất đời người”.

    Sau năm 1975, trừ Đinh Tiến Luyện định cư nước ngoài, Hoàng Ngọc Tuấn mất, còn lại bốn nhà văn: Từ Kế Tường, Mường Mán, Đoàn Thạch Biền, Nguyễn Thị Minh Ngọc đều hoạt động trên lĩnh vực báo chí, xuất bản, phim ảnh, sân khấu... tiếp tục có những tác phẩm dành cho lứa tuổi học trò.

    Tủ sách “Thiên đườngkhông tuổi”do Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh ấn hành đã tạo cơ hội cho các cây bút Tuổi ngọc ngày xưa cùng hội ngộ bên nhau. Tủ sách tập hợp tác phẩm chọn lọc của sáu nhà văn: Anh Chi yêu dấu (Đinh Tiến Luyện), Tình yêu có màu gì (Từ Kế Tường), Cạn chén tình (Mường Mán), Ở một nơi ai cũng quen nhau (Hoàng Ngọc Tuấn), Đâu phải cái gì cũng mong manh (Đoàn Thạch Biền), Tuổi ngọc ngày chưa xưa (Nguyễn Thị Minh Ngọc).

    Vì sao là “Thiên đường không tuổi”? Bởi lẽ đời người chỉ có một, nhưng trải qua nhiều giai đoạn, tuổi nhỏ, mới lớn, trưởng thành, ra đời, trung niên và chạm ngưỡng tuổi già sống với hoài niệm. Ai cũng sẽ có lúc náo nức để trở về với những tháng năm đẹp nhất đời người, đó là vùng trời kỷ niệm, là “Thiên đường không tuổi”.

    Chủ đề tình yêu là chủ đề muôn thuở cho cả đời người, cho nhiều lứa tuổi và nhiều thế hệ, đặc biệt là lứa tuổi mới lớn và đang trưởng thành. Sáu nhà văn chuyên viết cho lứa tuổi vừa tuyệt đẹp, vừa không kém phần rắc rối, phức tạp này với mỗi người mỗi vẻ, mỗi giọng văn riêng đã định hình thương hiệu, sẽ đề cập, giải quyết câu chuyện tình yêu muôn thuở cho nhiều lứa tuổi, nhiều thế hệ từ ngày xưa, vẫn chưa xưa và hôm nay ra sao?

    Bài toán quá khó, lời giải đáp không hề đơn giản. Và chỉ có một cách trả lời: Hãy đọc kỹ sáu tác phẩm của sáu tác giả, đích thực là sáu câu chuyện tình và câu trả lời thường ở trang cuối cùng.

    TỪ KẾ TƯỜNG

     

    Đâu phải cái gì cũng mong manh

    Thư gửi bạn đọc

    Bạn thân mến,

    Từ  năm  1974  đến  năm  2016,  tôi  đã được các Nhà xuất bản in 8 tập truyện ngắn: Ví  dụ  ta  yêu  nhau,  Bất  ngờ  phía  trái  tim, Phượng  yêu,  Đừng  đốt  cháy  bông  hồng,  Tôi thương mà em đâu có hay, Tôi hay mà em đâu có thương, Mây bay trong đầu, Chao. Vì lười biếng, mỗi khi sách được các Nhà xuất bản tái bản, tôi đều ghi “Tái bản có bổ sung”, có nghĩa là “bổ sung” thêm vài truyện mới viết, thay vì in hẳn một tập truyện ngắn mới viết.

    Nhân dịp Nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ có nhã ý tái bản một tập truyện của tôi, cùng với các bạn viết “một thời Tuổi Ngọc”, tôi  nghĩ  mình  không  thể  lười  biếng  đưa nguyên một tập truyện đã in, mà phải siêng năng đọc lại 8 tập truyện đã in, để chọn lựa 17 truyện in thành tập Đâu phải cái gì cũng mong manh.

    Tại  sao  chỉ  chọn  17  truyện?  Tôi  xin phép dài dòng thưa rằng: Khởi đầu ước mơ văn chương của tôi là viết kịch. Kịch viết ra không ai diễn, báo cũng không đăng kịch, tôi bắt buộc phải chuyển qua viết truyện để kiếm sống.  Năm 1973, truyện ngắn  đầu tiên của tôi  với  bút  danh  Nguyễn  Thanh  Trịnh  được chọn  đăng  báo Tuổi  Ngọc –  báo  của  tuổi  ô mai. Bây giờ gọi là tuổi mới lớn hay tuổi teen.

    Tôi bị ám ảnh câu tục ngữ “Con gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu”, nên các nhân vật nữ của tôi  thường  ở  vào  lứa  tuổi  khỏe  mạnh  một cách khó hiểu đó. Trong khi tôi mười bảy chỉ đủ  sức  bẻ  gãy  một  cây  tăm,  chia  cho  nàng một nửa để nàng tự xỉa răng (vì tôi không có can đảm xỉa răng cọp… con). Tôi ước mơ (tôi luôn luôn sống với ước mơ có lẽ vì “ngấm” ca khúc I have a dream của ABBA): Tập truyện này  cũng  như  cô  gái  mười  bảy  tuổi,  khỏe mạnh một cách khó hiểu để “bẻ gãy” được khóa túi tiền mua sách của bạn. 17 truyện trong tập cũng sẽ giúp bạn đi  du  lịch  17  tỉnh,  thành  của  đất  nước  và thưởng thức những món ăn đặc sản của mỗi nơi. Bạn sẽ được no mắt và no bụng nếu bạn giàu trí tưởng tượng.

    Để  “làm  mới”  những  truyện  cũ  (như phim remake), dưới mỗi truyện tôi viết thêm phần Tái bút (P/S).Không phải tôi muốn kéo dài truyện ngắn đã viết, mà tôi chỉ muốn bạn hiểu  thêm  chuyện  bên  lề  khi  tôi  viết  truyện đó.  Biết  đâu  chuyện  bên  lề  lại  thú  vị  hơn chính truyện! Sau cùng, bạn không cần phải mua 8 tập truyện đã in của tôi tốn nhiều tiền, bạn chỉ mua một cuốnĐâu phải cái gì cũng mong manh, đọc xong bạn sẽ biết hết những gì tôi đã viết. Bạn sẽ tiết kiệm được một khoản tiền để uống cà phê hay mua hoa tặng người yêu. Mặc dù sự tiết kiệm của bạn đã làm tôi rất đau lòng, nhưng tôi sẽ bắt chước nhà thơ da màu người Mỹ Langston Hughes: “Lạy Chúa!

    Để ngăn mình khỏi khóc, con há miệng cười!”

    Xin  cảm  ơn  Nhà  xuất  bản  Văn  hóa  – Văn nghệ và tất cả bạn đọc.

    Sài Gòn, tháng 9/2018

    ĐOÀN THẠCH BIỀN

     

    Trích Trái tim bằng gỗ thông

    Vì có cuộc họp quan trọng với các hãng nước mắm ở Phan Thiết, tôi phải theo ông Giám đốc đi làm biên bản mất ba ngày. Buổi tối về đến nhà, bác lao công trao cho tôi hai lá thư.

    Một lá thư cho biết, tôi đã được nhận làm thư ký cho một hãng buôn ở Sài Gòn, nếu  muốn  làm  tôi  phải  về  Sài  Gòn  nhận việc  gấp.  Tôi  phân  vân  không  biết  quyết định thế nào. Ở Phan Rí được sáu tháng, tôi đã mến người dân ở đây. Họ rất chân thật và sẵn lòng giúp đỡ người lạ. Mảnh đất này tuy nhỏ bé, nhưng rất hậu đãi những người phương  xa  đến  lập  nghiệp.  Nắng  ở  đây có  làm  da  tôi  đen  sậm,  nhưng  không  khí trong lành của vùng biển đã giúp tôi khỏe mạnh hơn xưa. Tôi cũng bắt đầu ghiền mùi nước mắm, một mùi hương khó quên như hương tóc người tình đã xa, nhưng tôi vẫn nhớ  rõ ràng  vào  những  đêm  mưa.  Ở  Sài Gòn dĩ nhiên vui vẻ hơn, bạn bè đông hơn và có nhiều cơ hội tiến thân hơn, nhưng tôi chưa muốn xa cô bé. Tình yêu tôi đã bắt hụt nhiều lần vì với cao quá, lần này nó đang nằm trong tầm tay tôi, không lẽ tôi lại bỏ mất dịp may này?

    Lá thư thứ hai của cô bé gửi đến sáng nay. Em cho biết trường em đã nghỉ hè, gia đình em mới mở một đại lý bán nước mắm ở Đà Lạt, em sẽ theo má lên trên đó buôn bán và xin chuyển lên học ở trường trung học  Bùi  Thị  Xuân.  Em  đã  đến  tìm  tôi  hai lần, nhưng không gặp và sáng mai em phải đi  sớm  một  mình,  vì  má  em  đã  đi  trước.

    Em  viết:  “Thôi  ông  khỏi  tiễn  đưa  làm  gì cho mất công. Thiên hạ biết cười chết. Em muốn chúng ta chia tay âm thầm. Nếu gặp ông ở bến xe, em sẽ không viết thư cho ông nữa và khi nào có dịp về Phan Rí thăm ba, em cũng không thèm ghé thăm ông”.

    Tờ mờ sáng hôm sau, tôi đã có mặt tại bến xe. Trời hơi lạnh vì đêm qua mưa suốt  đêm,  tôi  co  ro  đứng  núp  trong  bóng tối  một  hiên  nhà  mong  nhìn  thấy  cô  bé một lần nữa, trước khi chia tay. Khoảng 5 giờ, tôi thấy em một  mình mang  xách tay đi ra từ một con hẻm nhỏ. Em đến mua vé ở quầy bán vé rồi bước lên xe ngồi ở một ghế gần cửa. Thây kệ thiên hạ cười, thây kệ những  lời  em  dặn  trong  thư,  tôi  chạy  vội đến gặp em. Cô bé nói:

    -  Ông  không  nghe  lời  em  hả.  Được rồi, em sẽ làm đúng theo những gì em đã viết trong thư.

    Tôi  đưa  mắt  nhìn  em  chẳng  biết nói gì. Tôi luôn luôn chẳng biết nói gì vào những dịp chia tay. Mãi đến khi xe rồ máy chạy,  tôi  không  ngăn  được  đưa  tay  nắm chặt bàn tay nhỏ bé của em bỏ ra ngoài cửa xe. Cô bé nói như sắp khóc:

    - Ông là một con mọt…

    Chúa ơi! Một người bảnh bao như tôi lại có hình dáng như con mọt sao? Cô bé bị loạn thị chăng?

    - Ông là một con mọt kinh khủng, đã ăn ruỗng trái tim bằng gỗ thông của em!

    (Phan Rí, 1973)

    Mục lục
    Lời tựa .....................................................................5
    Thư gửi bạn đọc ..................................................9
    Ví dụ ta yêu nhau .............................................13
    Trái tim bằng gỗ thông ..................................29
    Tân “Diễm xưa” ................................................52
    Đâu phải cái gì cũng mong manh .............65
    Kim Oanh ............................................................86
    Pha Lê .................................................................105
    Đêm pháo hoa .................................................121
    Mắt cá ngừ ........................................................136
    Nhà có hoa kim châm ..................................148
    Cô gái hát bộ ....................................................162
    Sông Hương có nói chi mô ........................171
    Cô gái bắt chuột .............................................180
    Quẩy nóng ........................................................192
    Dòng sông chảy về hướng Tây .................206
    Chao ....................................................................218
    Nấm mồ côi ......................................................228
    Lá chúc ở núi Cấm .........................................245

    Đâu phải cái gì cũng mong manh được xuất bản theo hợp đồng trao quyền sử dụng tác phẩm giữa tác giả và Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ.
    Mọi sự sao chép, trích dẫn phải có sự đồng ý của Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ.
    BIỂU GHI BIÊN MỤC TRƯỚC XUẤT BẢN ĐƯỢC THỰC HIỆN BỞI THƯ VIỆN KHTH TP.HCM

    Đoàn Thạch Biền, 1948-Đâu phải cái gì cũng mong manh : tập truyện ngắn / Đoàn Thạch Biền. - T.P. Hồ Chí Minh : Văn hóa - Văn nghệ T.P. Hồ Chí Minh, 2018.
    264 tr. ; 19 cm.
    1. Truyện ngắn Việt Nam -- Thế kỷ 20. 2. Văn học Việt Nam -- Thế kỷ 20. I. Ts.
    895.922334 -- ddc 23
    Đ631-B59

    sản phẩm cùng loại

    TOP