hỗ trợ khách hàng

  • Hỗ trợ khách hàng

Điện thoại: 028-38216009

(08-39206906)

LIÊN KẾT WEBSITE

video clip

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  • Giá: 89,000 VND
    • Tác giả: Nguyễn Hải Yến

      Khổ sách: 13x20

      Số trang: 296

      Năm xuất bản: 2020

      Thể loại: Văn học Việt Nam - Tập truyện ngắn

      Nhà xuất bản: Văn hóa - Văn nghệ

      Mã sách NXB: 2392020

      ISBN: 978-604-68-6504-9

      THÊM VÀO GIỎ

      VỀ TRANG TRƯỚC

    Hoa gạo đáy hồ

    Tác giả: Nguyễn Hải Yến

    Nguyễn Hải Yến

    Quê quán: Lam Sơn - Thanh Miện - Hải Dương

    Hiện là giáo viên trường THCS Thị trấn Gia Lộc - Gia Lộc - Hải Dương

    Viết văn từ 2016.

    Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam 2019 với tập truyện ngắn “Quán Thủy Thần”.

    Sở trường viết về nông thôn đồng bằng Bắc bộ với hai phong cách: Hiện thực và Hiện thực huyền ảo. Nếu không sắc sảo, dí dỏm, hài hước thì cũng đưa người đọc trở về với không gian trầm mặc màu cũ: màu thời gian, ký ức và màu của tình người.

     

    Hoa gạo đáy hồ

    Một cõi nhân gian chứa chan nhân hậu tình người

    (Thay lời giới thiệu)

     

    Có thể coi Nguyễn Hải Yến là hiện tượng của văn đàn vài năm qua. “Quán thủy thần” mới là tập sách thứ hai và là tập truyện ngắn đầu tay của chị (cuốn trước, “Manh mai khói rạ” là tập tản văn mới chỉ hay ở cái tên). Vậy mà “Quán thủy thần” được trao ngay Giải thưởng năm 2019 của Hội Nhà văn Việt Nam và tác giả được mời vào Hội Nhà văn Việt Nam. Chị là một trong không nhiều nhà văn vừa nhận Giải thưởng vừa nhận thẻ hội viên cùng lúc!

    Hiện tượng, vì trong cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm 2018 – 2020,  Nguyễn Hải Yến đã gửi độ mười truyện, đã in 7 và chia làm ba chùm. 1: Cửa sông thiên đường, Đò chờ, Mưa về trên sông; 2: Hoa gạo đáy hồ, Bên đường có cái đầm nước và 3: Đường về, Bồ kết về đồng. Mỗi chùm đều nhận được nhiều ý kiến khen, lời khen truyền nhau đến tai nhà thơ Hữu Thỉnh, ông liền gọi bảo mang cho ông các số Tạp chí có in truyện của Nguyễn Hải Yến.

    Đã hơn hai lần ông Chủ tịch Hội nói trong giao ban: “Tạp chí Nhà văn và Tác phẩm là một địa chỉ của truyện ngắn.” Chúng tôi nghe cũng mát lòng.

    Cho đến nay, sau khi nhận Giải thưởng năm 2019 của Hội Nhà văn Việt Nam, cô giáo trường làng đã nổi tiếng. Nhưng vào năm 2018, chị còn run run hồi hộp khi nghe BTV gọi điện trao đổi về bài vở. (Yến nói vậy, có thể quá lên để đẹp lòng người đối thoại, nhưng nó cũng ít nhiều chứng tỏ chị còn coi văn chương là thiêng vậy!). Tôi nhớ tôi đã nói về một truyện ngắn không thể in của chị, tuy nó hay, nó là một chỉnh thể nghệ thuật, nhưng cái xe được trang trí đẹp và lộng lẫy một cách tinh tế để đi đón dâu mà hoặc cô dâu không xứng với nó về tính nết nhan sắc hoặc cô dâu không chịu lên xe hoa. Hình như tôi có nói rằng truyện dự thi của Nguyễn Trí cũng rưa rứa. Có lẽ tôi không nên nói như thế nhưng may mắn là, Nguyễn Hải Yến là một bàn phím bản lĩnh. Cái chị viết vượt lên, mỗi chùm đều có truyện hay, nhất là về tư tưởng nghệ thuật. Như truyện Đò chờ, viết về tình yêu của hai người khác chiến tuyến (cái này không mới) nhưng tình huống truyện thì mới và thật, nó là tiên đề cho tinh thần hòa giải và hòa hợp thời hậu chiến. Cái không gian đầy ắp sương mù mà con đò cắm sào chờ, tạo cảm giác nó chờ mấy mươi năm, khắc khoải đến mấy thế hệ. Truyện khiến ta nhớ đến Nhân gian một cõi(trong tập Quán thủy thần) cũng hóa giải tài tình thời hậu cải cách ruộng đất, hóa giải tuy phải đến thế hệ sau nhưng cứ tự nhiên như không mà hết sức thuyết phục. Đọc xong tập này, hẳn bạn sẽ nhất trí với tôi, rằng Nguyễn Hải Yến sớm có tư tưởng nghệ thuật; như thể chị được “bố trí” làm cái việc người sống với người trong “một cõi nhân gian” sao cho tình nghĩa, cho thật ra Người!

    Hiện tượng, còn bởi mới viết mà Nguyễn Hải Yến đã sớm có cho riêng mình một thế giới nghệ thuật. Nhưng tôi viết về thế giới nghệ thuật và thi pháp ma với người của Nguyễn Hải Yến khó hay bằng đồng hương của chị, nhà văn Đặng Văn Sinh. Đây là lời của ông: “Thời gian trong Hoa gạo đáy hồlà phi tuyến tính, vận động theo chu trình diễn biến tâm lý hay hoàn cảnh nhân vật. Nó là một đại lượng ảo luôn biến động tùy thuộc vào cái thế giới được miêu tả. Chính vì thế, người đọc không thể biết mối tình về người kỹ sư xây dựng hy sinh trong vụ máy bay Mỹ thả bom xuống công trình thủy điện và chị Mai, người con gái ướp trà sương hương bưởi, với nhân vật người kể chuyện cũng gặp chính người đàn ông này trở về ngôi nhà cũ của mình cạnh đê La Thành uống trà xuân bằng bộ ấm chén tử sa có lai lịch lạ kỳ. Chưa hết, câu chuyện còn được dẫn dắt đến mối tình đầy chất huyền thoại của anh lính Điện Biên với người con gái nghèo. Đôi vợ chồng ngâu này mỗi năm chỉ gặp nhau một lần vào ngày hội làng. Phải đọc kỹ ta mới vỡ lẽ, người chồng ấy chỉ là một hồn ma, tử trận nơi sa trường, nói rằng ở cùng đồng đội quen rồi, nhưng thực ra, nơi cư ngụ mấy chục năm của ông là một nghĩa trang liệt sĩ.” Và đây nữa, Đặng Văn Sinh nói về truyện Quán thủy thần: “Nếu chỉ lướt qua, ta chẳng thể nhận ra, ngôi quán kỳ lạ ấy, ban ngày bán hàng cho người dương gian nhưng ban đêm lại bán rượu chịu cho những hồn ma”.

    Đọc đến đây hẳn có bạn sẽ nảy ra nghi vấn: Liệu nó có được nói quá lên không? Thế giới nghệ thuật ấy, ở đâu? Ở nông thôn? Thì Ngô Ngọc Bội, Nguyễn Thị Ngọc Tú và Nguyễn Ngọc Tư đã là những bậc thầy về nông thôn đấy chứ! Nó là ma sống với người? Ồ hàng mấy trăm năm trước Nguyễn Dữ đã viết nát ra. Vâng, nhưng cái mới ở bàn phím này là các chi tiết và chuyện của người và ngôn ngữ nông thôn đúng là chân quê mà không thô thiển, tinh tế chứ không ra vẻ nhà quê; cũng không đô thị hóa, văn chương hóa. Còn ma ở đây là anh linh, hương hồn người, họ không trục lợi hay phá bĩnh thế gian như ở Nguyễn Dữ, hay như trong tâm thức chung là nhát ma, sợ ma mà thân thiện sống với người, như thể, nếu còn ở thế gian, họ cư xử với nhau, với người trong họ ngoài làng vẫn thân thiện thế. Họ chỉ tiếp tục khát vọng sống còn dở dang do bị chết, họ như cùng người sống tạo nên một không gian sống chứa chan nhân hậu tình người. Giời phú cho bàn phím này cái tự nhiên, ma nói người nói không dẫn giải lôi thôi, để rồi sau một hồi, không nhớ ai là ma ai là người nữa. Tài!

    Vâng, nói về thi pháp, về thế giới nghệ thuật một hồi thì lại gặp nhân hậu tình người – cái nền tảng tư tưởng nghệ thuật của tác giả, cái chất kết dính con người với con người, con người với thế giới bên kia, ở Âu, Á hay Phi, Mỹ cũng vẫn là ở trong nhân gian một cõi. Xin chúc mừng chị và vì may mắn là người được đọc trước bản thảo, xin trân trọng mấy lời cùng bạn đọc.

    Hà Nội, 10.4.2020

    VĂN CHINH

    Trích đoạn:

    Bên đường có cái đầm nước

    Cái đầm ấy rộng chừng non nửa mẫu ta, ngày xưa nằm giữa đồng Vạn, trên bờ có một cây đa, tuổi dễ hơn ba chục, thân cành xum xuê che rợp con đường đất rợp những cỏ chỉ chừa lối đi lọt bàn chân dẫn vào cái vườn um xum chuối tiêu.

    Theo truyền thống lịch sử bốn nghìn năm tập trung đặt tên về một mối của làng đầm ấy được gọi tên là Đầm Vạn.

    Nhưng cây đa thì khác. Nó không phải là cây đa Đầm Vạn theo lẽ thông thường mà khắp xóm trên thôn dưới đều gọi là cây đa Lần Tới. Câu chuyện được kể bắt đầu cách đây ngót bốn chục năm…

    Đò chờ

    Một buổi chiều cuối mùa xuân, nắng vừa tàn nhưng phía tây không có hoàng hôn, ở cái bến hoang cuối quãng đồng hun hút gió xuất hiện một con đò dọc. người đàn ông ôm đứa con gái nhỏ lên bờ, ngồi lặng im bên cây cầu quán cũ mái ngói âm dương xô từng mảng, tường rêu xám dựa lung vào gốc duối cổ thụ đang mùa hoa.

    Sương bắt đầu lan xuống dọc triền đê. Hòn đảo hình chiếc mui rùa lút đầu lau sậy trước mặt nhòa dần, chỉ còn đôi tiếng bìm bịp thoát ra khỏi cái màn xam xám đậu lên những xoáy nước ngầm cứ quẩn bên chân đảo. Đêm đang lên từ phía ấy…

    Có tiếng ai gọi anh từ trong sương mù. Tiếng con gái. Mơ hồ nhưng rất quen. Lúc đầu xa. Sau gần sát lại, đâu đó bên tai, giục anh dậy đi, dậy nghe em nói, gấp lắm rồi, em không ngờ gặp anh trong hoàn cảnh này, cũng không ngờ nhận được ra anh, anh khác quá nhưng cái sẹo cái lần cây sào gãy, cắt chéo một vệt từ trán xuống cuối chân mày vẫn thế... Em đây, con bé con đi theo bố ngày xưa gọi đò trong đêm anh nhớ không? Bố hy sinh rồi, năm ngoái, ở chiến trường Tây Ninh. Em cũng vừa tốt nghiệp y khoa theo nghề bố, xung phong vào đội phẫu thuật tiền phương. Vừa rồi bên anh rút, bỏ lại nhiều người chết lắm. Chắc họ tưởng anh cũng chết rồi. Em cũng thế, nếu không vì linh cảm thì đã không dừng lại, lật anh lên trong vũng sình. Anh bị thương nặng, mất nhiều máu nhưng vẫn còn sống. Nhiệm vụ của em là cứu người. Bên nào cũng thế thôi. Sơ cứu xong em mới nhận ra anh nhờ vết sẹo và thông tin trên tấm thẻ bài, em cởi bỏ, giấu bộ quần áo anh đang mặc rồi đưa anh về đây, không ai biết anh là người phía bên kia. Em tiếp máu cho anh. Chúng mình cùng nhóm máu... Giờ có lệnh rút. Em phải đi... Anh cố nghe em. Nhớ phải sống để về... Quần áo, thẻ bài em để dưới lưng, anh mặc lại, cứ men lối mòn này bò ra bìa rừng để được cứu. Em đi kẻo không kịp... Hẹn anh...

    Một gương mặt con gái áp vội vào má anh rồi ngay lập tức rời ra. Anh rẽ sương mù, nhoai lên đuổi theo tiếng bước chân chạy mỗi lúc một xa. Đuổi theo mãi cho đến khi mất dấu hẳn giữa mênh mông rừng tràm.

    Cửa sông thiên đường

    Chúng tôi bị hút vào miệng hang. Xung quanh tối sầm không phân biệt được ngày hay đêm. Chỉ thấy nước réo ầm ầm bốn phía. Từng đợt nước tát thẳng vào mặt, xộc vào tận mũi khiến tôi ho sặc sụa. Thuyền ngoi lên, hụp xuống, chao nghiêng rồi xoay tròn chóng mặt… Có tiếng va đập dưới đáy. Vách núi sượt qua một bên vai lạnh toát. Tiếng quát đằng sau bảo tôi cúi thấp nữa. Nước ập vào đầu, vào gáy, vào lung. Tôi chìm trong nước. Ở phía nào đó mơ hồ nghe tiếng mẹ tôi: “Chờ mẹ về xây nhà gạch cho con!”. Tiếng gọi: “Chú Út ơi!”. Tiếng trẻ con cười…

    Con thuyền trồi lên. Bắt đầu lao vun vút. Vẫn tiếng quát cúi thấp xuống phía sau. Gió vuốt hai bên những vệt sắc rách da người. Nước đang đẩy chúng tôi về phía trước càng lúc càng nhanh. Rất lâu sau mới dần dần chậm lại. Cơn choáng váng qua dần..

    Mục lục

    Một cõi nhân gian chứa chan nhân hậu tình người  …5

    1. Đường hoa   …11

    2. Bên đường có cái đầm nước  …62

    3. Đi dưới mặt trời … 97

    4. Đò chờ  …119

    5. Cửa sông thiên đường … 146

    6. Mưa về trên sông  …178

    7. Hoa gạo đáy hồ  …200

    8. Bồ kết về đồng …231

    9. Đường về … 255

    10. Thiên đường không màu … 276

    Nguyễn Hải Yến

    Hoa gạo đáy hồ : tập truyện ngắn / Nguyễn Hải Yến. - T.P. Hồ Chí

    Minh: Văn hóa - Văn nghệ T.P. Hồ Chí Minh, 2020

    296 tr. ; 20 cm

    1. Truyện ngắn Việt Nam -- Thế kỷ 21. 2. Văn học Việt Nam -- Thế kỷ

    21.  I. Ts.

    895.92234 -- ddc 23

    N573-Y45

    sản phẩm cùng loại

    TOP