hỗ trợ khách hàng

  • Hỗ trợ khách hàng

Điện thoại: 028-38216009

(08-39206906)

LIÊN KẾT WEBSITE

video clip

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  • Giá: 79,000 VND
    • Tác giả: Khôi Vũ

      Khổ sách: 11x19

      Số trang: 148

      Năm xuất bản: 2019

      Thể loại: Văn học Việt Nam - Tập truyện ngắn

      Nhà xuất bản: Văn hóa - Văn nghệ

      Mã sách NXB: 022019

      ISBN: 978-604-68-5190-5

      THÊM VÀO GIỎ

      VỀ TRANG TRƯỚC

    Mẹ hay Ôsin

    Tác giả:  Khôi Vũ ( Nguyễn Thái Hải)

    Mẹ hay Ôsin là những câu chuyện đời thường giữa bao nhiêu vấn đề lớn lao của cuộc sống mà người ta dễ bỏ qua khi phải đối mặt với thực tại. Đó là chuyện tập thể dục buổi sáng (Giờ thiền, Thể dục nghiệp dư),chuyện xem hoa quỳnh nở ban đêm (Đêm xem hoa quỳnh nở),chuyện gia đình, con cháu tất bật suốt tuần (Mẹ hay Ôsin), chuyện người say trên xe đò (Người say),chuyện làm ăn, kinh doanh (Người mới nhập môn), chuyện một ông giám đốc đi nhận bằng khen (Nhận giải thưởng), chuyện một Phó Bí thư bị “bong võng mạc” phải nằm viện, chuyện chăm sóc các chậu kiểng (Điều quên dặn).Có cả những truyện như ghi chép sinh hoạt của một người, từ 7 giờ sáng đến 8 giờ tối: ngắm hoa, đến tòa soạn nhận tiền nhuận bút, mua cá vàng thả vào bể, 8 giờ tối lại vào Google, gõ: “Rùa” (Ngày không như mọi ngày), và chuyện của người chết sau 72 giờ (72 giờ sau)...

    “Nhà văn là người kể chuyện”, điều này tưởng như không có gì để bàn. Nhưng không phải vậy. Cuộc sống vốn phức tạp và xô bồ, nhà văn tìm trong những hiện tượng đầy nhiễu nhương ấy để nhặt lấy những hạt châu ngọc kể cho mọi người và gửi trong đó những thông điệp.

    Nhà văn Khôi Vũ không chỉ có tài kể truyện hay mà còn tạo ra thế giới nghệ thuật của riêng mình, thế giới của “cái đẹp”. Anh nhìn con người, sự việc với cái nhìn minh triết và tấm lòng nhân hậu, vì thế những chuyện xô bồ, những chuyện đau lòng, những chuyện mà nếu nhìn khác đi, người đọc sẽ cảm nhận dư vị chát đắng, rất dễ rơi vào bi quan.

    Truyện Mẹ hay Ôsinchẳng hạn. Nhìn bằng con mắt của “cái đẹp” thì những việc mẹ làm cho con cháu là những biểu hiện ấm áp của tình yêu thương. Trái lại, con mắt thực dụng sẽ nhìn thấy người mẹ ấy chính là Ôsin của con cháu. Truyện Nỗi buồn dưa hấu là nỗi khổ tâm của bà Tám bán dưa hấu những ngày cận Tết. Bị ông trưởng khu phố và chú dân phòng làm khó, bà phải “biếu” mỗi người một cặp dưa. Nhưng nỗi lo vẫn còn đấy. Không biết có bán được hết 100 cặp dưa trước giao thừa, sau đó dọn dẹp vỉa hè như đã hứa với ông trưởng khu phố hay không. Nhà văn đã kết thúc truyện bằng sự “may mắn”cho người  “ở hiền gặp lành”. Trưa hăm chín, một chiếc xe chở công nhân đâu như đi dự liên hoan về, bị hư máy dừng đúng trước sạp dưa của dì Tám. Hơn hai chục cô công nhân mặc áo đồng phục màu xanh lá mạ, trong lúc chờ bác tài sửa xe, đã rủ nhau mua hết số dưa còn lại của dì Tám.

    Cái nhìn minh triết trong truyện ngắn Khôi Vũ đã soi thấu những vấn đề mà lương tâm trong sáng không thể chấp nhận. Trong truyện Nhận giải thưởng,một ông giám đốc mù mờ về tin học, lại ép cô phó phòng ghi tên mình vào công trình khoa học của phòng

    Kỹ thuật, để rồi sau đó được mời đi nhận giải thưởng. Khôi Vũ sáng tạo ra chi tiết ông làm rơi chiếc khánh và khung ảnh giấy khen, rất may không có tổn thất gì. Chỉ“dòng chữ họ tên được dát vàng của ông dưới dòng chữ “Giải A sáng tạo khoa học” bị bong ra khỏi vị trí của nó”. Vâng, chỉ một chi tiết rất nhỏ ấy đã toát lên ý nghĩa: Cái khánh và bằng khen không thuộc về ông, dù ông có đang cầm nó trên tay.

    Trong truyện  Giờ thiền, những con người cùng đi tập thể dục buổi sáng, xuôi hay ngược, chỉ nhìn nhau im lặng. Không cả cái gật đầu chào nhau. Họ như những người đang thiền. Có một chút khôi hài trong cách đặt tên truyện để giấu cái tâm trạng chán ngán cái cuộc sống mà con người trở nên hoàn toàn xa lạ với nhau. Những truyện ”Không đề” cũng là những truyện khôi hài che giấu bên dưới những nỗi thất vọng về giới cầm bút. Người ta tranh giải trong “Cái ao làng”, “viết dở thế mà sao họ cũng in nhỉ?”. “Năm nào mình cũng có thơ in trên báo văn nghệ của Hội địa phương mà vẫn không được kết nạp làm hội viên?”... Nhưng có lẽ ý nghĩa minh triết thể hiện rõ nhất trong việc tra hỏi ý nghĩa đời người.

    Truyện 72 giờ sau khi chết của một người. Anh ta tự kiểm điểm rằng mình đã hoàn thành tốt đẹp một đời người. Mọi người cũng công nhận: Thế là sướng rồi! Anh học hành vào loại khá từ bậc tiểu học, trung học đến đại học.

    Trở thành công chức mẫn cán, làm việc đúng ngành nghề được đào tạo. Cứ ba năm lên một bậc lương. Rồi cưới vợ, rồi có con, một trai một gái, đúng chỉ tiêu. Vợ là cô giáo dạy một trường khá nổi tiếng ở địa phương, là vợ đảm, mẹ hiền, dâu thảo. Cuối tuần, mọi người thấy vợ chồng con cái họ chở nhau trên hai chiếc xe máy đi ăn sáng ở đâu đó. Thỉnh thoảng cả nhà dẫn nhau đi siêu thị, đi nhà sách. Thế nhưng ngay sau 72 giờ chẳng còn ai nhắc đến anh nữa. Bởi vì cuộc đời anh chẳng có gì để nhắc, trừ chuyện anh bị chiếc xe tải nhỏ không chịu dừng đèn đỏ tông chết. Vâng, người đời chỉ nhắc đến những ai đã làm được những gì có ích cho cộng đồng.

    Viết những truyện ngắn (khoảng trên dưới 1.000 chữ), nhà văn tự đặt mình vào trong nhiều cái khó. Phải là một truyện có cấu trúc hoàn chỉnh, phải gây được ấn tượng ngay từ đầu đối với người đọc, và phải chọn cách thể hiện thích hợp. Sẽ có rất ít chữ để miêu tả không gian, thời gian, và sự vận động tâm lý nhân vật. Và càng rất khó để miêu tả cho được số phận nhân vật chứa đựng tư tưởng - thẩm mỹ. Nhà văn Khôi Vũ đã kiến tạo những truyện ngắn như thế nào để đạt được những giá trị tư tưởng, nghệ thuật?

    Mỗi truyện Ngắn của Khôi Vũ đều có một cái “tứ ” làm cốt lõi. Từ cái “tứ” này, Khôi Vũ tạo dựng không gian, thời gian, nhân vật và các tình huống. Cốt truyện là hoàn toàn sáng tạo. Nhà văn Khôi Vũ dùng chất liệu hiện thực đắp vào tứ truyện tạo hồn cốt câu truyện. Mỗi truyện đều bắt đầu bằng một tình huống dẫn vào đề, rồi triển khai những tình huống có vấn đề và kết thúc bằng một tình huống thể hiện cái nhìn nhân hậu. Chủ đề thường bật ra từ những tình huống bất ngờ ở cuối truyện. Thí dụ, truyện Nhận giải thưởng,chi tiết “dòng chữ họ tên được dát vàng của ông dưới dòng chữ “Giải A sáng tạo khoa học” bị bong ra khỏi vị trí của nó” làm hiển lộ chủ đề nằm ngoài văn bản.

    Mẹ hay Ôsin là những câu chuyện thú vị. Nhưng thú vị nhất là nhà văn đã gợi mở những con đường tư tưởng vì “những con đường trong cuộc sống thì chẳng bao giờ có sẵn”(Huệ).

    BÙI CÔNG THUẤN

    (Ban Lý luận phê bình -Hội Nhà văn Việt Nam)

     

    Đoạn  trích Người say

    Xe gần ra khỏi thành phố biển mà mới chỉ có ba người khách. Anh lái xe cho xe chạy chậm, rề theo con đường cũ kỹ với những ngôi nhà cũ kỹ, hàng cây lâu năm và rồi dừng lại trước một quán bia hơi với mấy bộ bàn ghế có thể vứt rác bất cứ lúc nào! Cô nhân viên bán vé vội vàng nhảy xuống đường, chuyển mấy cái can nhựa nặng lên xe cho khách. Mùi nước mắm lập tức lan tỏa trong khoảng không gian chật hẹp của chiếc xe buýt liên tỉnh.

    Khách lên xe gồm hai người, một trung niên và một thanh niên. Cứ xem bước chân xiêu vẹo của ông trung niên từ cửa xe tới băng ghế cuối cùng là đủ biết ông ta đã thấm rượu. Cậu trai mặc chiếc áo thun trắng sọc ngang màu xanh lá cây có vẻ tỉnh táo hơn nhưng qua mấy câu nói với ông lớn tuổi (cậu ta gọi là chú và xưng cháu), nói với cô nhân viên bán vé và cả với anh lái xe, mấy người trên xe đều biết là anh ta cũng đã say! Hai chú cháu ngồi cả ở băng ghế sau cùng còn trống. Ông trung niên nằm ngả người, dựa đầu vào thành xe, hỏi cậu trai với cái giọng nhừa nhựa:

    - Đi đúng xe không đó mậy?

    Cô bán vé hỏi:

    - Hai anh đi đâu?

    Cậu trai “Hừ” một tiếng:

    - Bậy nà! Sao kêu chú tôi là anh?

    Phê bình cô đó! Cho chú cháu tôi xuống cây số 52.

    - Hai vé năm mươi hai ngàn. Mười ngàn tiền ba-ga. Tổng cộng là sáu mươi hai ngàn.

    Ông trung niên bật dậy:

    - Sao mắc thế? Sao lại lấy tiền baga? Định “chém” khách hả?

    - Bốn can nước mắm là tám mươi lít rồi. Hành lý trên mười ký lô đã phải tính tiền ba-ga. Tôi chỉ tính mười ngàn là rẻ đó.

    - Mắc quá! Bớt đi! - Đến lượt cậu trai lên tiếng.

    - Xe buýt có giá! Nếu hai anh thấy đi được thì cho xin sáu mươi hai ngàn tiền xe. Tiền ba-ga cũng có vé. Còn nếu không chịu thì xe sẽ dừng để hai anh xuống đi xe khác...

    - Vẫn còn bậy nha! Sao cứ kêu chú tôi là anh? Chú à... Đi hay xuống...?

    Ông trung niên đã nằm dài trên băng ghế cuối, vừa ngáp dài vừa trả lời:

    - Đ... đ... i... đi...

    Cô bán vé nhận tiền, trả lại tiền thừa và vừa quay đi lên phía trên xe thì đã bị cậu trai gọi giật ngược:

    - Nè cô kia! Bộ thấy người ta... s... sa... say... rồi ăn gian hả? Vé in có hai mươi bốn ngàn sao lấy hai mươi sáu? Trả lại bốn ngàn đây!

    Cô nhân viên hơi gắt giọng:

    - Anh không thấy dấu đỏ đóng hai mươi sáu ngàn kế bên giá in đó sao?

    - H... hừ... Xăng giảm giá rồi mà sao tiền xe không giảm lại giá cũ?

    Không nghe cô bán vé trả lời. Mà xe cũng vừa dừng lại để đón khách, một nhóm năm người toàn phụ nữ, già có, trẻ có.

    Chiếc xe buýt thoát khỏi trung tâm thành phố, bắt đầu tăng tốc. Lúc này đã hơn ba giờ chiều và dọc đường, anh lái xe liên tục ghé lại đón khách. Chỉ trong đoạn đường vài cây số, khách lên xe đã ngồi gần kín ghế. Tới lúc xe dừng lại đón hai bà đứng tuổi thì hai người khách say ở băng ghế cuối phải ngồi ngay ngắn lại, dành chỗ cho hai bà kia.

    Vừa ngồi vào chỗ, một bà đã kêu lên:

    - Trời ơi! Hôi mùi rượu bia quá nè trời!

    Bà còn lại cũng nhăn nhó:

    - Mấy cái can kia là nước mắm phải không? Hôi quá đi...

    Cô nhân viên xuống thu tiền nhỏ nhẹ:

    - Hai dì thông cảm. Hai anh này chỉ đi hai phần ba tuyến. Cũng sắp tới nơi họ xuống rồi...

    Chiếc xe buýt tiếp tục gặp may.

    Khách đón bên đường lên thì nhiều mà khách xuống dọc đường lại ít. Tới lúc xe dừng ở một cây xăng đón thêm mấy cô cậu học sinh thì đã có mấy người phải đứng ở lối đi giữa xe. Xe vừa tiếp tục lăn bánh thì có tiếng la của ông trung niên say:

    - Xì... xì tốp... Xì t...ốp! Còn người đang đi “tưới cây” dưới kia kìa...

    Mọi người nhìn về phía dưới cây xăng, thấy cậu trai cháu của ông trung niên đang chạy như bị ma đuổi về phía khu nhà vệ sinh. Cô bán vé nói:

    - Không biết “ông nội” xuống hồi nào nữa!

    Ở băng cuối, cả hai bà khách cùng lên tiếng:

    - Ai biểu đi xe đường dài mà còn nhậu?

    - Cũng may vừa tới cây xăng, chớ không cái xe này có thêm mùi nước đái!

    Nhiều tiếng cười rộ trên xe. Cậu thanh niên trở lại, vẻ mặt tươi tỉnh hẳn. Vừa lách bước về chỗ của mình ở phía cuối xe, anh ta vừa luôn miệng:

    “So-ri! So-ri!”, cứ như một quý ông người nước ngoài thừa lịch sự!

    Xe chạy. Hai chú cháu người say bắt đầu câu chuyện riêng của họ. Cả hai đều nói lớn tiếng. Nội dung câu chuyện chỉ có họ mới hiểu rõ, còn mọi người thì chỉ lờ mờ hiểu là họ đang nói về một vụ làm ăn thất bát.

    Bỗng, cô bán vé chen khách đứng giữa xe để xuống phía dưới, nhìn ông trung niên giọng nghiêm khắc:

    - Yêu cầu anh tắt thuốc lá! Trên xe buýt không được hút thuốc lá!

    Một bà ngồi cạnh bỏ cái khăn đang bịt mũi ra:

    - Phải đó! Tắt thuốc ngay đi ông ơi!

    Hôi quá!

    Giọng ông trung niên lè nhè:

    - Cho tôi hút một điếu thôi mà!

    - Không được! - Giọng cô bán vé vẫn nghiêm khắc - Yêu cầu anh bỏ ngay điếu thuốc đang hút!

    Lại có thêm một giọng phụ nữ trong xe:

    - Hôi thuốc lá quá ông ơi!

    Tới lúc này điếu thuốc mới được ném qua cửa xe xuống đường cùng giọng cằn nhằn của người bị ngăn chặn: “Hút điếu thuốc cũng không cho! Xe đâu mà k... kh... khó! Người đâu mà a... á... ác...”.

    Khách xuống vẫn ít hơn khách lên.

    Chiếc xe buýt vẫn dừng lại liên tục, bất chấp quy định về tải trọng. Trong xe, lúc này không còn nghe tiếng nói chuyện giữa hai chú cháu người say nữa. Cũng không có tiếng cằn nhằn của hai bà đứng tuổi ở băng ghế cuối. Thay vào đó là những tiếng ồn ào của đám đông xen lẫn tiếng còi xe...

    - Hai anh xuống cây số 52 chuẩn bị ra gần cửa để xuống nghe chưa!

    Tiếng cô bán vé vang lên từ phía trước. Đằng sau lập tức có lời đáp lại: “Có ba-ga xuống đó!”.

    Xe chạy chậm lại rồi dừng hẳn. Chú cháu người say phải khó khăn lắm mới chuyển được mấy can nước mắm từ cuối xe ra tới cửa. Cô bán vé đứng đợi sẵn phía dưới, giúp họ đưa xuống đất. Cô nói với cậu trai:

    - Lần sau mà lỡ nhậu xỉn thì lên xe đừng có nói nhiều, người ta cười cho đấy!

    Cậu trai cười hì hì:

    - B... i... bi... biết! Nhưng mà đâu phải chuyện gì chú cháu tôi cũng làm sai! Từ lúc xe đông, chúng tôi cũng biết nhường chỗ cho người già, phụ nữ chớ bộ!

    Xe bắt đầu lăn bánh. Từ bên lề đường còn vọng lên lời của người trung niên:

    - Đừng có đón thêm khách nữa bác tài ơ...ơi! Vi phạm luật giao thông đó!

     

    Mục lục

    Khôi Vũ & truyện ngắn mini …... 7

    Ghét học!  ……………………..  13

    Bong võng mạc  ………………. 19

    Nhận giải thưởng  ………….…. 25

    Điều quên dặn  …………….….. 31

    Người say   …………………… 38

    Ngày không như mọi ngày! …... 46

    Phiếu bé ngoan ……………….  52

    Huệ    ………………………….58

    Quét mạng nhện  ……………... 67

    Đêm xem hoa quỳnh nở ……… 72

    Nỗi buồn dưa hấu  ……………. 78

    Trái chín giú  …………………. 84

    Thế hệ khác  ………………….. 92

    Mẹ hay ôsin?  ………………… 99

    72 giờ sau   …………………… 106

    Giờ thiền  …………………….  111

    Thể dục nghiệp dư ………..… 116

    Người mới “nhập môn” …….. 122

    Đệ tử chân truyền …………… 128

    Sô cô la Cần lạnh …………… 134

    Không đề   …………………... 140

    Mẹ hay Ôsin?

    Được xuất bản theo hợp đồng trao quyền sử dụng tác phẩm giữa tác giả và Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ. Mọi sự sao chép, trích dẫn phải có sự đồng ý của Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ.

    BIỂU GHI BIÊN MỤC TRƯỚC XUẤT BẢN ĐƯỢC THỰC HIỆN BỞI THƯ VIỆN KHTH TP.HCM

    Khôi Vũ

    Mẹ hay Osin / Khôi Vũ . - T.P. Hồ Chí Minh : Văn hóa - Văn nghệ T.P. Hồ Chí Minh, 2019.

    148 tr. ; 19 cm

    1. Truyện ngắn Việt Nam -- Thế kỷ 20. 2. Văn học Việt Nam

    -- Thế kỷ 20. I. Ts.

    895.92234 -- ddc 23

    K45-V99

    sản phẩm cùng loại

    TOP