hỗ trợ khách hàng

  • Hỗ trợ khách hàng

Điện thoại: 028-38216009

(08-39206906)

LIÊN KẾT WEBSITE

video clip

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  • Giá: 99,000 VND
    • Tác giả: Phát Dương

      Khổ sách: 13x19

      Số trang: 232

      Năm xuất bản: 2020

      Thể loại: Văn học Việt Nam - Tập truyện ngắn

      Nhà xuất bản: Văn hóa - Văn nghệ

      Mã sách NXB: 4692020

      ISBN: 978-604-68-6798-2

      THÊM VÀO GIỎ

      VỀ TRANG TRƯỚC

    Mở mắt mà mơ

    Tác giả: Phát Dương

    Tên thật Dương Thành Phát

    Năm sinh: 1995

    Hiện đang là sinh viên Ngành Văn học, Đại học Cần Thơ

    Gmail: duongthanhphatks@gmail.com

    Facebook: www.facebook.com/phatduonghhl

    Tác phẩm đã xuất bản:

    Tự nhiên say (NXB Trẻ - 2018)

    In chung:

    Một nửa làm đầy thế giới (NXB Văn hóa – Văn nghệ - 2019); Ánh sáng giữa đời thường (NXB Hội Nhà văn – 2019); Qua những miền yêu (NXB Văn hóa – Văn nghệ - 2019)

    Hai tác phẩm mới ấn hành:

    Mở mắt mà mơ (2020)

    Bộ móng tay màu đỏ (NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh - 2020)

     

    Mở mắt mà mơ

    Tập sách là tập hợp những giấc mơ của con người trước số phận và cuộc sống. Có giấc mơ đẹp đẽ đầy hy vọng, có cả cơn ác mộng ám ảnh không thể quên. Những giấc mơ bắt đầu từ hiện thực (giấc mơ kiếm tiền, giấc mơ sống yên ổn, giấc mơ tha thứ cho nhau...) chuyển mình qua từng cảm xúc mơ hồ (giấc mơ về tổn thương quá khứ, giấc mơ về những ký ức đau buồn...), tiến đến những câu chuyện huyền ảo (mượn giấc mơ để thể hiện sự phản kháng thực tại). Mơ, mà mở mắt. Nó nửa thực, nửa ảo; khi bi kịch áp lên vai con người sức nặng. Từng câu chuyện là từng giấc mơ riêng, phản ánh những khát vọng và nỗi sợ. Nhưng suy cho cùng, đó vừa là điểm tựa, vừa là lối thoát. Vì sau cơn mơ, người ta sẽ phải tỉnh dậy.

     

    Trích đoạn:

    Dưới chân cầu nói dối

    Thế giới của riêng cô có ngày bị xâm phạm bởi một người đàn ông. Kẻ lạ mặt đang thoải mái ngồi hút thuốc trên chiếc xe cần cẩu rỉ sét. Điếu thuốc tàn, anh thẳng tay quăng xuống. Cô hốt hoảng chạy lại, giơ gót giày cao gót định giẫm tắt. Gặp lá ướt, gót giày trượt đi, cô té xuống đất ê ẩm. Anh cười khùng khục, không có vẻ gì sẽ bước xuống đỡ cô dậy. Cô tự mình đứng lên, sau khi đã trút bực bội cho tàn thuốc tắt ngấm, chống nạnh quắc mắt nhìn kẻ xâm lấn không gian riêng của mình:

    - Ê anh kia, vô chỗ của người ta rồi còn xả rác hả? Lỡ cháy thì sao?

    - Ờ, xin lỗi. - Anh nhìn quanh, đúng là nhiều lá khô thật, một tàn thuốc có thể sẽ gây họa. Tuột khỏi xe cần cẩu, anh nổi hứng muốn trêu chọc cô gái trước mặt mình một chút. - Chỗ của cô? Cô mua nó rồi hả?

    - Ờ thì chưa. - Cô sững ra, không ngờ anh hỏi câu này. Chắc hẳn đây là loại đàn ông giàu có đáng ghét, thích định giá sở hữu bằng tiền.

    - Vậy là sắp mua? - Anh rút điếu thuốc, châm lửa rít khói.

    - Không.

    - Có ý định mua?

    - Không luôn.

    - Vậy lấy gì để nói chỗ này của cô hả cô nương lùn tè? - Anh ngửa cổ, mở miệng thả đám khói để chúng bay về trời, cố tình giữ một vẻ mặt đáng ghét.

    - Thì tôi tìm ra nó đầu tiên.

    - Cô nhún vai, lấy trong túi xách ra tấm bạt ni lông trải xuống đất. - Và tôi cao gần mét bảy nha. Nếu anh muốn, tôi sẽ chia sẻ chỗ này với anh.

    Không cần cô mời, anh tự nhiên bước tới ngồi lên chỗ còn trống trên tấm bạt. Cô gái tiếp tục lôi ra một hộp nho khô, chai nước suối, vài ổ bánh mì ngọt. Mở nắp nghiêng hộp về phía anh, cô hất cằm, ăn cho vui.

    - Không lên cơn với tôi nữa hả? - Anh bỏ một ít nho khô vào miệng, thay cho khói thuốc. Chúng ngọt tới mức va đập vào cổ họng, nhưng anh vẫn còn thấy sót chút đắng.

    - Không. Hơi đâu giận người dưng khi tôi đã nổi điên cả ngày, và mỗi ngày với đủ loại người rồi. - Cô mở nắp chai nước, uống ừng ực không ngần ngại. - Ở đây, tôi muốn mình thoải mái. Và vì thoải mái, nên tôi ở đây.

    Anh im lặng nhìn cô, thích thú trước sự kỳ quặc đang toát ra. Có thể vì chưa biết gì về nhau, cô tạo cho anh cảm giác dễ chịu.

    - Cô ở đây làm gì?

    - Tắm hoàng hôn. - Cô tấn công tới ổ bánh mì ngọt, đưa một nửa cho anh. - Ăn không? Ngon hơn thứ hôi rình anh đang ngậm đó.

    Anh bật cười đón lấy, lẩm bẩm, gì mà tắm hoàng hôn, điên thiệt chứ. Nhưng nụ cười của anh  xao động, bị kéo bung ra sắp đứt, khi cô quay sang hỏi:

    - Anh là ai, làm gì, ở đâu tới đây?

    - Tôi... - Anh cau mày, sự khó chịu dần hiện trên mặt. Anh không muốn người ta biết nhiều về mình, để  từ  đó  đào  sâu  vào  những  thứ  anh  đang  không muốn đối diện.

    - Khờ ghê, đâu ai bắt anh nói thiệt. - Cô lấy bánh mì  kẹp  nho  khô,  bỏ  vô  miệng  nhai  nhồm  nhoàm.

    - Anh có thể nói dối, nếu muốn. Như tôi, một cô ca sĩ mới nổi đã chán với lịch diễn dày đặc và đám antifan khốn nạn nên trốn ra đây.

     

    Chớ đừng buông ra

    Ông cười khi nghĩ tới cơn mưa lớn sắp đổ xuống, xua xua mấy đứa nhỏ, ăn cơm ăn cơm.

    …Tụi con chui vô đây, lẹ lên, ông Năm cho con Ba chui xuống gầm giường trước. Nhỏ Út ôm được con chó mực mới chịu để chị Hai lôi vô gầm giường. Ông kiếm thêm đồ che lên trên giường cho chắc chắn. Căn nhà dưới sức gió bầm hết mình mẩy, than đau từng hồi răng rắc. Mưa chưa kịp mừng mà đã vậy.

    Con Hai giục ông Năm chui lẹ vô. Lốc tới rồi. Những tiếng va đập cứ đột ngột vang lên, báo hiệu căn nhà ai đó vừa bị tốc mái. Vừa đưa chân lọt vô tới đầu gối, ông khựng lại, lẹ lẹ rút ra. Con Hai hét át tiếng mưa, ba đi đâu vậy ba. Ông không ngoái đầu lại, chụp lấy cây đèn pin, kêu tụi con chui sâu vô trong, ba qua coi thằng Tỵ. Con Hai ôm chặt hai đứa em không cho tụi nó chạy theo ba, vừa khóc vừa la, ba điên rồi mới đi cứu thằng quỷ đó.

    Gió giật càng ngày càng mạnh, tước từng đợt vách nhà. Tưởng như ai đó đang lột dần cái bắp chuối, từ từ tiến tới những non mềm yếu ớt bên trong. Đường dây điện bị kéo đứt, bóng tối ngoạm lấy căn nhà. Nhỏ Út sợ quíu ôm chặt con chó mực, con Ba ôm nó, con Hai ngoài cùng ôm cả đám. Tụi nhỏ co người lại chừa sẵn chỗ cho ba. Tiếng cột đổ đằng xa làm con chó giật mình tru ư ử. Con Ba run run, tay lạnh ngắt, giọng nghèn nghẹn không biết ba có bị gì không chị. Con Hai nạt, đừng có trù, ba hông sao đâu, trong khi bụng nó cũng đánh lô tô tới đau quặn.

    Không biết bao lâu sau, ông Năm mới xộc được vô nhà. Lẹ lẹ đẩy thằng Tỵ ướt nhem vô gầm giường trước, ông soi đèn pin đếm đủ ba đứa con, chậc lưỡi ngồi luôn ở ngoài. Ông kéo miếng ván che lên mình. Con Ba khóc, ba chui vô đi ba. Nhỏ Út cũng đã ràn rụa, xích sát sát cho ba vô coi. Con Hai rống lên, hết chỗ thì ba cho nó ra ngoài  đi. Thằng Tỵ lạnh quá không nói được gì, răng đập vô nhau lốp cốp tưởng kiểu gì cũng gẫy vài cây.

    Ông Năm nạt, nằm im hết coi. Tụi nhỏ giật mình, nín thinh nằm ngoan dưới gầm giường. Con chó mực bị nước nhểu trúng la ư ử, chui ra kiếm chỗ trú khác. Nhỏ Út bò ra theo. Khi con Hai nhận ra mà la giữ con Út lại, nó đã bò tới bàn nước. Trước khi có ai kịp phản ứng, thằng Tỵ nhào chạy ra ôm cứng con Út. Nghe tiếng đổ sụp của mái nhà, Tỵ lôi lẹ Út trốn vô gầm bàn.

    Ông Năm lao tới, đưa lưng chắn cho hai đứa nhỏ. Một tiếng rầm vang lên, cây đèn pin bị hất văng tắt ngúm, không ai còn thấy gì.

    Mục lục

    Không ai bắt máy  7

    Cửa khép hờ  16

    Lá thăm  27

    Dưới  chân  cầu nói dối  33

    Chớ đừng buông ra  46

    Người, củi cùng khô  53

    Sóng ngầm trong đất  67

    Những  khung  chữ  nhật  74

    Nước mắt hình ngọn lửa  86

    Chuyến tàu 95

    Tin ngóng tin ai 109

    Uống rượu với mưa 114

    Đám  ma  chung  125

    Mưa rỏ khỏi trời 144

    Cô gái đi tìm bầy voọc  159

    Luật  của  làng  176

    Xóa  193

    Cái nhọt có tên  211

    Phát Dương
    Mở mắt mà mơ : tập truyện ngắn•/ Phát Dương. - T.P. Hồ Chí Minh : Văn hóa
    - Văn nghệ T.P. Hồ Chí Minh, 2020
    232 tr. ; 19 cm
    1. Truyện ngắn Việt Nam -- Thế kỷ 21. 2. Văn học Việt Nam -- Thế kỷ 21. I. Ts.
    895.92234 -- ddc 23
    P536-D93

    sản phẩm cùng loại

    TOP