hỗ trợ khách hàng

  • Hỗ trợ khách hàng

Điện thoại: 028-38216009

(08-39206906)

LIÊN KẾT WEBSITE

video clip

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  • Giá: 89,000 VND
    • Tác giả: Nguyễn Minh Hải

      Khổ sách: 13x20

      Số trang: 164

      Năm xuất bản: 2018

      Thể loại: Văn học Việt Nam - Tạp bút

      Nhà xuất bản: Văn hóa - Văn nghệ

      Mã sách NXB: 2732018

      ISBN: 978-604-68-4647-5

      THÊM VÀO GIỎ

      VỀ TRANG TRƯỚC

    Rồi ai sẽ kể?

    Tác giả - Nhà báo Nguyễn Minh Hải

    Bút danh: Trúc Giang

    Quê quán: Bến Tre

    Làm báo từ năm 1998

    Đã cộng tác thường xuyên với các báo Sài Gòn Giải phóng, Phụ nữ TPHCM, Giáo dục TPHCM, Thời báo Kinh tế Sài Gòn…

    Hiện công tác tại Ban Tuyên Giáo Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh.

     

    Rồi ai sẽ kể?

    Tôi vẫn luôn băn khoăn việc có một số điều sẽ mất đi khi một thế hệ nắm giữ những thông tin, những kiến thức, những kỹ năng, những kinh nghiệm… của một thời mà bây giờ đã ít người biết hoặc không còn ai làm điều đó nữa. tôi tự nghĩ, ở nông thôn miền nam, những người sinh vào những năm  1970  được  coi  là  thế  hệ  giữ  cái  gạch  nối  của nền nông nghiệp truyền thống lạc hậu và nền nông nghiệp tiên tiến đang cơ giới hóa, của một hình ảnh nông thôn còn khá hoang sơ và giàu có về sản vật với một nông thôn đang đô thị hóa và đã mất dần hình ảnh  vốn  có  của  nó. nhưng  thế  hệ  giữ  cái  gạch  nối đó chẳng qua có chút hiểu biết chứ chưa thuần thục, chưa thấm vào máu thịt. Bởi vậy tôi hay tự hỏi, khi thế hệ của ba mẹ tôi đã trăm tuổi thì ai sẽ kể cho thế hệ của con cháu tôi nghe chuyện ông bà ngày xưa đã sống và làm ăn ra sao.

    Nhưng có những chuyện tôi nghe kể nhiều lần mà vẫn không nhớ hết, bởi không hiểu hết và cũng không hình dung hết. Vì vậy, tôi chắc rằng mình sẽ khó mà viết hay kể đầy đủ những gì mình thấy, mình biết, càng khó viết ra hết những gì mình nghe kể lại. Bởi vậy tôi lo, rồi ai sẽ kể rành mạch những chuyện đó đây?

    Xã hội có một sợi dây nối liền những kiến thức, những sự kiện từ các thế hệ, để xã hội vận động và phát triển liên tục, để kiến thức được truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác mà không bị mất đi. Dù vậy, cũng có những chuyện đã thực sự mất đi hoặc đã sai lệch sau khi bị “tam sao thất bổn”. Vì vậy, mỗi người chúng ta cố gắng giữ lại những gì mình quan tâm về đời sống, về gia đình… khi những “nhân chứng sống” vẫn chưa khuất bóng. Rồi sau đó, chúng ta truyền lại những điều đó cho con cháu để sợi dây được giữ và giữ thẳng, không cong vẹo hay thắt gút. có lẽ đó là một biểu hiện cụ thể, thực tế của cái mà nhiều người vẫn hay gọi là “giữ gìn bản sắc văn hóa”.

    Bởi vậy, đặt ra câu hỏi “rồi ai sẽ kể”, tôi luôn tự “giao trách nhiệm” cho mình sẽ là người kể, cho con cháu nghe để chúng hiểu đúng về cha ông chúng, về cuộc sống của cha ông chúng, về sự nỗ lực vượt khó vươn lên của cha ông chúng!

     

    Đoạn trích Đọt lang:

    “Tôi nhớ mẹ tôi hay kể về những năm đói, đến củ khoai cũng không có mà ăn. tết năm nọ, ngoại tôi đi khắp xóm mới mua được một gánh khoai. ngoại về khoe: “năm nay ăn tết yên rồi!”. còn ngày thường thì hái ngọn lang, rồi cả lá để ăn độn. cơm một phần, rau các thứ đến năm sáu phần. may mà miền tây có cá, ăn cũng đỡ xót ruột. nghe mẹ tôi kể, lúc đầu tôi thấy ngồ ngộ nhưng nghe riết cũng thấy hay. Đó là lòng biết ơn loài thân dây cũng giúp nuôi sống gia đình tôi.

    Đó là sự cảm nhận vị ngon ngọt của cả ngọn và củ của loài dây ấy. Ai đã từng ăn đọt lang thì biết. nó có mùi rất đặc trưng, hơi hăng hăng nhưng ăn riết thì thơm, không lẫn vào đâu được. nó có vị chát cũng rất đặc trưng, mà nếu nó mất vị chát đó thì chẳng còn là đọt lang nữa. còn củ thì cũng là thức ăn bổ dưỡng. có nhiều loại khoai, mà mỗi loại, củ lại có mùi vị khác nhau. Khoai Bình tuy bột ơi là bột, ăn mà không có ca nước mưa bên cạnh là mắc nghẹn chết tươi. Khoai bí thì đỏ như bí và ngọt như mía lùi. Khoai tím thì củ nhỏ nhưng ăn lâu ngán. còn có một thứ khoai nữa, tôi không biết chính xác tên là gì. nó không có bột, trong khe, ăn ngọt nhưng không ngon lắm. người quê tôi gọi là khoai trồ ban. Ba tôi cắc cớ gọi là khoai trồ biện. Bởi vì ở xóm trên, có hai anh em, một người tên là Ban, một người là Biện...

    Bây giờ người ta có xu hướng hoài cổ, những món ăn từng là món dân dã của nhà quê, bây giờ lại là đặc sản. Đọt lang cũng trong số đó. nhưng cái thứ đọt lang trồng cốt lấy ngọn, ăn nhạt phèo, chẳng có được cái mùi vị đặc trưng đầy vẻ chân quê, mộc mạc.

    Viết mấy dòng này, tôi bỗng thèm một bữa cơm với rau lang “chính hiệu”. chắc ngon và hao cơm lắm!

    Nguyễn Minh Hải

     

    Mục lục

    Lời tác giả ....................................................................5

    Rồi ai sẽ kể? ...............................................................9

    Cây lúa một thời... ..................................................13

    Ngày xưa... tát đìa ................................................ 18

    Qua rồi một thuở vàng son... .......................... 22

    Nhớ cá kèo... ...........................................................27

    Những mùa chim... .................................................31

    Dạy con ăn mắm ....................................................35

    Sống dưới kinh .......................................................39

    Nhớ cá đồng ........................................................... 43

    Quà quê giữa phố ...................................................47

    Người xa quê .........................................................52

    Một đêm đi coi hát ................................................56

    Tình yêu đầu tiên ...................................................61

    Ăn Tết ngày xưa ....................................................66

    Đọt lang ..................................................................71

    Một thời... con cúi ..................................................75

    Ngọt ngào... rau đắng quê nhà .................................80

    Ngày xưa cầu khỉ gập ghình khó đi......................... 86

    Cái đèn chai .............................................................91

    Một thời bếp củi .....................................................96

    Mùa bắt trích ..........................................................100

    Hứng nước mưa .....................................................104

    Trái dại quê nhà .....................................................108

    Béo bùi tóp mỡ ......................................................112

    Đâu chỉ là khói sóng! ............................................118

    Những sự giao lưu ẩm thực... ................................123

    Gáo tra dài cán... ...................................................129

    Bần gie đóm đậu sáng ngời... ........................134

    Điệu ca của miền Tây .......................................140

    Những câu chuyện miền Tây .......................144

    Tôi yêu tiếng quê tôi... ........................................151

    Về miền Tây nghe... nói lái ............................155

    Rồi ai sẽ kể được xuất bản theo hợp đồng trao quyền sử dụng tác phẩm giữa tác

    giả và Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ.

    Mọi sự sao chép, trích dẫn phải có sự đồng ý của Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ

     

    BIỂU GHI BIÊN MỤC TRƯỚC XUẤT BẢN ĐƯỢC THỰC HIỆN

    BỞI THƯ VIỆN KHTH TP.HCM

    Nguyễn Minh Hải

    Rồi ai sẽ kể / Nguyễn Minh Hải. - T.P. Hồ Chí Minh : Văn hóa - Văn nghệ T.P.

    Hồ Chí Minh, 2018.

    164 tr. ; 20 cm

    1. Tản văn. 2. Văn học Việt Nam -- Thế kỷ 21. I. Ts.

    895.9228408 -- ddc 23

    N573-H15

    sản phẩm cùng loại

    TOP